XIN MÃI KHẮC GHI

XIN MÃI KHẮC GHI
Trong cuộc đời mỗi người, thời học sinh là tuyệt vời, trong sáng và đẹp đẽ nhất. Ngôi trường, nơi ươm mầm những ước mơ, nơi để lại biết bao nhiêu là kỷ niệm vui lẫn kỷ niệm buồn của thời áo trắng - một thời để nhớ, một thời để thương. Nhưng với tôi, hơn tất cả , tôi yêu nhất mái trường cấp hai – nơi tôi đang học – đơn giản bởi vì chính nơi đây tôi đã và đang lưu giữ được nhiều cảm xúc thiêng liêng nhất. Đó là ngôi trường THCS mang tên Hoàng Hoa Thám.
XIN MÃI KHẮC GHI
 
         Trong cuộc đời mỗi người,  thời học sinh là tuyệt vời, trong sáng và đẹp đẽ nhất. Ngôi trường, nơi ươm mầm những ước mơ, nơi để lại biết bao nhiêu là kỷ niệm vui lẫn kỷ niệm buồn của thời áo trắng - một thời để nhớ, một thời để thương. Nhưng với tôi, hơn tất cả , tôi yêu nhất mái trường cấp hai – nơi tôi đang học – đơn giản bởi vì chính nơi đây tôi đã và đang lưu giữ được nhiều cảm xúc thiêng liêng nhất. Đó là ngôi trường THCS mang tên Hoàng Hoa Thám.
          Ngôi trường của tôi là một môi trường khang trang và đẹp đẽ với những dãy nhà cao tầng được sơn màu vàng, được lợp mái tôn đỏ tươi. Sân trường rộng rãi, thoáng mát nhờ những hàng cây xanh tươi xào xạc lá và những cơn gió nhè nhẹ. Bên ánh nắng sân trường từng nụ cười rạng rỡ, hồn nhiên  trên gương mặt thanh thoát của những cô cậu học trò nhỏ làm sân trường thêm rộn rã.
        Ngôi trường đã để lại ấn tượng lớn cho tôi, còn thầy cô thì tôi không thể bao giờ quên được. Thầy đã dạy cho tôi từng chút một, một nguời thầy bao dung nhân ái, đôi lúc nghiêm nghị nhưng ai biết đâu thầy đã khó nhọc sương phai. Còn các cô luôn quan tâm học trò nhỏ như chúng tôi , yêu thương từ ánh mắt trìu mến kia. Họ đã làm cho tôi thêm cảm xúc lân lân khó tả , làm sao biết đến bao giờ tôi mới có thể đền đáp công lao to lớn giáo dục chúng tôi. Tôi mãi khắc ghi những dấu ấn sâu đậm bên ngôi trường thân thương này. Với tôi, thầy cô như những người cha, người mẹ thứ hai dạy dỗ chúng tôi thành người. Những người bạn lại là những người đồng hành tuyệt vời luôn sát cánh bên tôi trên con đường học tập. Tất cả là những người anh, người chị, người em thân thiết và gắn bó với nhau trong một đại gia đình rộng lớn.
         Người ta thường ví thời gian như dòng sông trôi, nó cứ trôi mãi trôi mãi chẳng có bến dừng. Và tình yêu của tôi dành cho ngôi trường cũng thế nó sẽ mãi không bao giờ hết. Một ngôi trường luôn dang rộng vòng tay đón nhận các đàn con thân yêu, những đứa con ngây thơ của tuổi mới lớn, những đứa con còn thơ ngây cần những người cha, người mẹ dạy dỗ. Đến bây giờ tôi mới hiểu được thầy cô luôn muốn chúng tôi thành tài, luôn mong chúng tôi nên người giữa biển đời mênh mông rộng lớn. Một biển đời còn lắm chông gai, gian khổ đang cần những đôi tay của thầy cô dìu dắt trên con đường lạ lẫm kia. Con đường ấy dài tít tắp và tôi sẽ mãi hướng về nơi ấy, một nơi hy vọng cho tương lai tốt đẹp.
         Tuổi thơ trôi đi như những làn sóng dập dềnh ra khơi không thể trở lại, nhưng có một thứ mãi ở lại cùng tôi, đó chính là hình bóng mái trường trung học cơ sở Hoàng Hoa Thám thân yêu.

Tác giả bài viết: Nguyễn Huyền Trang - HS lớp 6D

Nguồn tin: Trường THCS Hoàng Hoa Thám - Tp. Lào Cai