LÀO CAI QUÊ HƯƠNG EM
Mận đứng giăng giăng nắng đổ dài
Suối trong lấp lánh gương xanh biếc
Bát ngát cao nguyên trắng – cổng trời
Đá xám rêu phong suối nhẹ trôi
Hàng cây bóng cả tự bao đời
Thầm thì nghe gió lời âu yếm
Đất bén hơi người xanh tốt tươi
Khen trời khéo dệt mối duyên tơ
Cây cối xanh tươi dọc đôi bờ
Đá ôm ấp rễ trong lòng đá
Đắm thắm uyên ương tự bao giờ
Bắc Hà man mác thật như mơ
Sương trắng bay bay khói mịt mờ
Cảnh quan huyền ảo tình phiêu lãng
Để lòng xao xuyến nảy vần thơ.
Nguyễn Nhật Hà